Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

Lại Chuyện Ngày Xưa

Tôi rất không nhất trí với nhiều người, khi nói một thứ gì đó họ luôn nói rằng " Cái này ngày xưa tốt lắm, giờ không ra gì". Khi ăn uống món gì, họ hay nói "Cái món này ngày xưa ngon lắm" Cũng là cái ăn, cái uống, nhưng một số người sống tại miền nam trước 1975 hay nói "Cái này trước giải phóng ngon lắm" hay "Coca ngày xưa ngon lắm chứ không như bây giờ"

Tôi chỉ đồng ý với anh ta một điều "Vợ anh ngày xưa ngon lắm, chứ không như bây giờ". Ngày xưa, khi chúng ta còn thiếu thốn, lâu lâu mới được ăn một bữa thịt gà, và lúc đó đương nhiên là "gà ta" rồi - ngon tuyệt. Bây giờ, thực phẩm dư thừa, không phải gà ta nữa mà còn nhiều món ngon hơn nhiều - vẫn không thấy ngon tuyệt. Vì vậy mà khi ta ăn những món của ngày xưa sẽ thấy không được ngon như trong trí nhớ của chúng ta về ngày xưa.

Nhớ Ngày Xưa

Ngày xưa bụng bự thì sang
Bây giờ bụng bự : Đau gan, tiểu đường
Ngày xưa gầy ốm, đáng thương !
Bây giờ gầy ốm, tiểu đường ít lo

Ngày xưa rau rẻ như cho
Chỉ mong đủ lượng calo hàng ngày
Bây giờ thịt cá dư đầy
Lại lo cắt giảm, mỗi ngày bao nhiêu

Ngày xưa khi chớm biết yêu
Đưa nhau ăn uống ra điều quan tâm
Bây giờ bụng chảy, ngực thâm
Đưa nhau đi bộ, xoay mâm, lắc vòng

Ngày xưa rượu gạo còn mong
Bây giờ Ken cũng uống trong khẩu phần
Ngày xưa chỉ ước lên cân
Bây giờ ước giảm - Đất gần, trời xa
Ăn không ngon, vấn đề nằm ở miệng anh đấy, chứ không phải nằm ở món ăn. Ăn không ngon, không phải vì món ăn không ngon, mà vì miệng của chúng ta đã quen với cái ngon rồi. Việc này như là chuyện trạng Quỳnh cho Chúa ăn mầm đá vậy, ngay những người luôn được ăn uống sung sướng, thì lúc đói ăn gì cũng thấy ngon. Khi ta là những sinh viên trong những năm đầu của thập niên 80, ăn trong bếp ăn tập thể, chỉ cần một ít chất béo là đã thấy bữa ăn ngon lắm rồi. Ba mươi năm sau, cũng là ta, thì ngay cả với những món ngon hơn nhiều, ta cũng cảm thấy không ngon miệng chứ nói gì đến những món như ngày xưa.
Có một lý do nữa mà ta cũng cần phải nhớ, đó là sức khỏe. Hãy quan sán một đứa trẻ 13-14 tuổi ăn uống xem, bạn sẽ thấy nó ăn uống ngon lành như thế nào. Và cũng đứa trẻ ấy khi 60 tuổi, nó sẽ nghĩ ngày xưa món này, món kia ngon lắm (Nếu như nó cũng suy nghĩ ấu trĩ như bạn)
Có một thời gian, rộ lên một số món ăn dân giã trong các nhà hàng, khách sạn. Chẳng hạn như món Lẩu Gà Lá Giang đã có mặt rất nhiều tại các nhà hàng của các thành phố lớn. Tại sao lại có món này, một món nhạt nhẽo vớí cái thứ là chua lòm va dai nhách. Đây có thể gọi là món "nhớ xưa' hay món "nhớ rừng". Vào thập niên 90, khi mà nền kinh tế đã trở nên khá giả, cán bộ dù không tham nhũng, nhưng cũng đã giàu lên một cách khó hiểu ! Và tại các nhà hàng, thực khách chủ yếu là cán bộ. Với số thực khách này, họ nhớ lại rằng ngày xưa khi còn ở trong rừng, mỗi lần kiếm được một con gà thì nấu với lá giang là tuyệt vời nhất (Đâu còn món gì khác trong rừng). Ngon ! ngon lắm, giờ đây nhớ lại vẫn cảm thấy ngon và rất thèm. thế là món này được đưa vào thực đơn - có cầu khắc có cung vậy.
Cũng giống như lẩu gà lá giang ở miền nam, miền bắc cũng có các món dân dã của miền bắc được đưa vào nhà hàng, chẳng hạn như món Cơm Nắm Muối Vừng, hay Rau Muống.
Nhưng những món này chỉ được tôn sùng với các điều kiện : Người dùng khi xưa là tương đối nhiều trong xã hội, những người đó giờ đã sung sướng hơn xưa. Và ở trên đời, thà khổ trước, sướng sau - chứ thê thảm nhất là sướng trước khổ sau.
Tương tự như thực phẩm, một số đồ vật cũng đã từng bị những nhận xét như vậy. Khi hãng Honda cho ra những chiếc xe cub đầu tiên, nhiều người, ngay cả những thợ sửa xe cũng nói "xe này đẹp, nhưng không tốt, không bền như xe dame hay xe 67. Xe này đánh lủa bắng IC, rất nhanh hư, khi hư không có mà thay" vv... làm gì có chuyện phát minh và ứng dụng sau lại không bằng ứng dụng trước. Bao nhiêu năm nay thực tế đã chứng minh và không thấy ai còn nhắc đến những chuyện thế này nữa.
Tất cả những gì dựa vào thiên nhiên mà có. do tự nhiên mà ra, thì sản lượng sẽ ngày càng ít đi. Chỉ có những thứ do con người sản xuất ra thì ngày một nhiều. Những thứ mà sẽ bị hao mòn do thời gian, cũ đi do thời gian thì sẽ không bằng ngày xưa. Tất cả những ông già ngày xưa đều là lực sĩ, tất cả các bà già ngày xưa đều là hoa hậu
Trời Gầm - L.A. T - Tháng 11/2009

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét